Facebooktwittergoogle_plusredditmail
  1. Chế độ do Đảng Cộng sản Trung Quốc thành lập năm 1949 không phải là “chủ nghĩa tư bản nhà nước” mà hơn là “nhà nước của công nhân”. Nó, như Liên Xô và cách châm biếm của phương Tây châu Âu sau năm 1945, một ” cuộc cách mạng tư sản cờ đỏ”, một sự chuẩn bị cho tổng tiến công vào thị trường thế giới hoàn cảnh cho phép hoặc yêu cầu. Mô hỉnh chủ nghĩa Stalin, được kế thừa từ Liên Xô, kéo theo một nền kinh tế khép kín, hoạch định kỹ trị tài sản nhà nước, sự kiểm soát của nhà nước về ngoại thương và tiền tệ và kiểm soát chặt chẽ sự di cư của dân số nông thôn đến thành phố (80% ngay từ đầu). Những kiểu kiểm soát này giống như một “Hộp hình nộm” nhằm ngăn chặn sự thực thi của luật pháp tư bản, cả từ bên ngoài đến thị trường thế giới và nội bộ trong “tình trạng vô chính phủ” cạnh tranh giữa các công ty, hoạt động (như ở Xô Viết) trong nền kinh tế ngầm. Tầng lớp chủ nghĩa tư bản mới nổi nằm trong “các điểm liên kết” của bộ máy quan liêu nhà nước.
  2. Kể từ năm 1978, sự tiến hóa hướng tới “chủ nghĩa xã hội thị trường với những đặc trưng của Trung Quốc” có nghĩa là một sự chuyển động chậm mở đầu của “hộp hình nộm”, cho phép các khía cạnh bị loại trừ của chủ nghĩa tư bản nổi lên trên bề mặt nhiều hơn. Phần còn lại của các hạn chế cũ là sự độc quyền của nhà nước về ngoại thương và tiền tệ, kiểm soát của nhà nước về đầu tư nước ngoài và một khu vực vẫn còn thiết yếu của nhà nước trong cả ngân hàng và công ty cũng như tiếp tục hạn chế sự di cư của người từ nông thôn lên thành thị.
  3. Trung Quốc mở cửa cho phương Tây và thương mại và đầu tư phương Tây phục vụ cả chủ nghĩa tư bản Trung Quốc và phương Tây. Trung Quốc trong cái chết của Mao Trạch Đông và sự sụp đổ của chủ nghĩa Mao “Bộ Tứ” năm 1976 đã bị bế tắc, sau thảm họa của cuộc “Đại nhảy vọt” (1958-1961), trong đó giữa hai mươi bốn mươi triệu người chết vì đói, tiếp theo là sự hỗn loạn của “Cách mạng Văn hóa” (1965-1976), trong đó ít nhất hàng trăm ngàn người chết và trong đó hàng triệu mạng sống đã bị hủy hoại, bao gồm cả những người trong số 17 triệu sinh viên “được gửi xuống” ở nông thôn, thường từ mười năm trở lên. Sản lượng nông nghiệp bình quân đầu người năm 1978 không cao hơn năm 1949, và có thể thấp hơn. Phương Tây, về phần mình, đã thâm nhập sâu vào cuộc khủng hoảng hậu 1970 mà từ đó nó chưa xuất hiện. Trung Quốc, theo chiến lược của “Bốn con Rồng châu Á” (Hàn Quốc, Đài Loan, Hồng Kông và Singapore) sẽ cung cấp hàng tiêu dùng giá rẻ để bù đắp một phần cho sự thắt lưng buộc bụng ngày càng ảnh hưởng đến công nhân phương Tây. Trung Quốc cũng đã tạo ra tiềm năng lớn cho đầu tư và nhập khẩu phương Tây.
  4. Công nghiệp hóa thành công nhanh chóng luôn phụ thuộc vào thực phẩm giá rẻ từ nông thôn, với việc xóa bỏ quyền sở hữu trước tư bản là một điều kiện tiên quyết. Sự bài trừ này được thực hiện ở Trung Quốc từ 1949 đến 1952. Tuy nhiên, liệu canh tác trên mảnh đất nhỏ cho giá nhà nước kiểm soát hoặc “công xã nhân dân” trong những năm 1960, cùng với thảm họa được đề cập trước đây của “Đại nhảy vọt”, nông nghiệp Trung Quốc phần lớn là một thất bại. Do đó, bước đầu tiên trong chương trình cải cách của các nhà kỹ trị Đặng Tiểu Bình (được đào tạo bởi Xô Viết) bị hất cẳng và sỉ vả như “những người tiên phong tư bản” trong “Cách mạng Văn hóa” và trở lại nắm quyền vào năm 1978 là thử nghiệm nghiêm túc trong sản xuất nông nghiệp thị trường tự do trong (ban đầu) những nơi cụ thể, dẫn đến một số trường hợp gia tăng 500% mùa vụ.
  5. Trung Quốc đã tìm cứu trợ đến người đi trước để tổ chức lại. Chế độ và khối suy nghĩ của nó đã nghiên cứu cẩn thận sự sụp đổ của Liên Xô và khối COMECON, như một mô hình cần tránh. Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã nhìn thấy trước những con Rồng châu Á đã đề cập trước đó, tiến về phía trước với tốc độ tăng trưởng nhanh chóng bằng cách sử dụng vị trí của họ trong lao động quốc tế, trái ngược với các mô hình Stalin hoặc “Thế giới thứ ba” tự chủ và thay thế nhập khẩu. Nó nhìn vào lịch sử của Nhật Bản, hình mẫu của tất cả những con Rồng châu Á. Viện chính sách Trung Quốc đã nghiên cứu và tiếp tục nghiên cứu sự nổi lên của Đức sau năm 1870, quan điểm của họ đưa ra ví dụ tốt nhất về một thách thức thành công với hệ thống quốc tế, sau đó bị chi phối bởi Anh và Pháp, ngày nay bị chi phối bởi Hoa Kỳ. Điều duy nhất mà họ bỏ qua là sự suy đồi của chế độ tư bản sau năm 1914 trong sản xuất trên phạm vi thế giới, trong đó trái ngược với 1815-1914, việc mở rộng ở đây (ví dụ: Trung Quốc, 4 con Rồng châu Á) được bù đắp bằng sự thâu hẹp (rút ra khỏi Hoa Kỳ và Châu Âu, sự thoái hóa nghiêm trọng ở Nga và Đông Âu, xâm lăng ở phần lớn Trung Đông và các nơi khác trong thế giới thứ ba cũ).
  6. Sự tăng trưởng của Trung Quốc lấy trung bình 10% mỗi năm trong hơn 30 năm là chưa từng thấy trong lịch sử, mặc dù tất nhiên dựa trên hai thế kỷ trước của sự phát triển công nghiệp ở nơi khác. (những tốc độ tăng trưởng này tất nhiên phải được đặt ra chống lại các chi phí lớn chưa được đo lường về mặt hủy diệt môi trường). Trong một đến 2 năm qua, dân số đô thị của Trung Quốc (như của thế giới) đạt 50%, mặc dù người ta phải cẩn thận khi xem xét ước tính 270 triệu công nhân nhập cư vẫn không có giấy phép cư trú (hukou – hộ khẩu) để cư trú vĩnh viễn tại các khu vực đô thị với đầy đủ quyền sử dụng nhà ở, trường học và chăm sóc sức khỏe. Trong tổng số 1,3 tỷ dân số, chúng ta có thể ước tính rằng ít nhất 200 triệu là người vô sản đô thị.

 

  1. Cuộc khủng hoảng thế giới 2008 và sau đó là “suy thoái” (không có cách nào vượt qua) đã ảnh hưởng lớn đến Trung Quốc, vì mô hình xuất khẩu vốn trước đây của nó trở nên không thể thay đổi và cũng gây ra khủng hoảng cho nhiều nhà cung cấp nguyên liệu ở phần còn lại của châu Á, châu Mỹ La tinh và châu Phi. Chế độ này, đặc biệt là sau sự đàn áp của công nhân và sinh viên nổi dậy năm 1989 ở Bắc Kinh và các nơi khác, hoạt động ở như thỏa hiệp ngầm trong xã hội Trung Quốc: tăng trưởng nhanh, mở rộng cơ hội việc làm, tăng tiêu dùng cá nhân và thư giãn của tổ chức đoàn thể trong cuộc sống hàng ngày, để đổi lấy sự bình yên chính trị. Bất kỳ sự chậm phát triển nghiêm trọng nào đe dọa sẽ hoàn tác sự cân bằng này. Phản ứng ban đầu của cuộc khủng hoảng là sự gia tăng lớn trong đầu tư do nhà nước, đặc biệt là cơ sở hạ tầng, cả về phát triển đô thị và nông thôn mới và trong giao thông vận tải. Trong vài năm qua, chiến lược tạm thời này đã đạt đến giới hạn rõ ràng. Lợi thế trước đó của “giá Trung Quốc” thấp đang bị mất đối với các đối thủ cạnh tranh rẻ hơn ở Đông Nam Á (ví dụ Việt Nam, Campuchia) Nam Á (Bangladesh) và thậm chí là Châu Phi (Uganda, Kenya). Trong khi Trung Quốc có vài tập đoàn “đẳng cấp thế giới”, hàng thập kỷ phát triển đã tạo ra hàng chục triệu người có trình độ kỹ thuật có khả năng đưa Trung Quốc “tăng chuỗi giá trị” và vượt quá sản lượng hàng loạt lao động, ví dụ như thế giới thống trị tấm năng lượng mặt trời.
  2. Đến năm 2012, đã có tới 100.000 “sự cố” của tình trạng bất ổn thường xảy ra mỗi năm, từ các cuộc đình công đến các cuộc bạo loạn để đối đầu với chính quyền địa phương đối với việc thu hồi đất nông thôn và phát triển bất động sản. Năm 2014 có số vụ đình công cao nhất (12.000), ngoài tầm kiểm soát của Liên đoàn Công đoàn Trung Quốc (ACFTU), liên minh do nhà nước bảo trợ. Do đó, chế độ này đã thành công trong việc giữ cho các cuộc đấu tranh này được phân tán và địa phương hoá, nhằm vào chính quyền địa phương hơn là chính quyền trung ương. Việc phá hủy môi trường, ô nhiễm và các mối nguy hiểm về sức khỏe cũng đang ngày càng nhức nhối. Mặc dù các cơ quan chính phủ theo dõi toàn thời gian, sự tắc nghẽn các trang web và “Tường lửa lớn của Trung Quốc” hạn chế truy cập vào trang web trên toàn thế giới, một cuộc thảo luận không được kiểm soát bên ngoài các kênh chính thức đã trở thành việc phải xem xét trong việc định hình ý kiến, một thách thức chưa từng có đối với độc quyền trước đây của Đảng Cộng sản về thông tin. Một mạng lưới các tằng lớp lao động chiến binh ngoài công đoàn chính thức đã được thành lập, tuy nhiên phải chịu sự giám sát và đàn áp. Trung Quốc dường như đã cạn kiệt nguồn cung lao động nông thôn dồi dào, và một tầng lớp lao động trưởng thành hơn, có trình độ học vấn và thông thạo hơn đang hình thành cũng gây áp lực lên đồng tiền lương tại các khu công nghiệp ven biển (tức tỉnh Quảng Đông) và thúc đẩy vốn di chuyển theo hướng rẻ hơn, ở trong phương Tây.
  3. Chế độ và xã hội Trung Quốc do đó thường ở ngã tư đường. Sự tắc nghẽn này chỉ là một phần của sự tắc nghẽn chung của chủ nghĩa tư bản trên quy mô thế giới. Điều được yêu cầu là những gì xảy ra giữa năm 1914 và 1945, cụ thể là một “sự mất giá” trên diện rộng, tức là một sự biến động tại một doanh nghiệp, thị trường, mặc dù trên một quy mô lớn hơn, như những biến động kết thúc mọi sự đi xuống trở lại thế kỷ 19: Mọi thứ dư thừa,không khả thi phải được ghi lại, bỏ đi hoặc tiêu hủy, mức lương (tổng tiền lương xã hội, không chỉ đơn thuần là tiền lương trả cho công việc, hàng tháng) cũng phải được giảm xuống tương tự,và những nhiều những công nhân lao động không hiệu quả (lao động trí thức, dịch vụ) những công nghệ vượt trội (điện tử tương đương hiện đại và tự động trong cuộc khủng hoảng trước đó) phải được giải thoát khỏi những chiếc xiềng xích ngăn chúng phát triển để khôi phục một tỷ lệ lợi nhuận có hệ thống, khả thi trên toàn cầu. Một phiên bản “sự tụt dốc được quản lí” của cuộc khủng hoảng này đã được tiến hành từ những năm 1970. Nhưng nó không phải là đủ. Sự phá hủy lớn hơn nhiều của lực lượng sản xuất là bắt buộc. Vấn đề cơ bản là, trên quy mô toàn thế giới, việc tái tạo xã hội mở rộng trong khuôn khổ tư bản (“giá trị”) chỉ có thể khả thi do một phần được giảm của nhân loại. Sự lựa chọn là đáng chú ý: tầng lớp lao động thế giới phải phá hủy chế độ tư bản sản xuất, hoặc bị phá hủy một phần bởi chính nó. “Chủ nghĩa xã hội hay chủ nghĩa man rợ” không phải là một khẩu hiệu lãng mạn nào đó, mà là việc chưng cất ý nghĩ “khoa học” nhất xung quanh.
  4. Chúng ta hãy tưởng tượng một Trung Quốc sắp xếp lại sẽ trông như thế nào sau một vụ xáo trộn như vậy, giả định rằng sẽ có một giai đoạn “tái thiết” thế giới sau một trận động đất và giả định không có cuộc cách mạng mang tính đột phá bởi công nhân. Thứ tự đầu tiên của doanh nghiệp sẽ là một hình thức mới của sự ngăn chặn tằng lớp lao động, trong đó sẽ ngụ ý một sự thay thế của ACFTU bởi các công đoàn ít trực tiếp phụ thuộc vào nhà nước. Điều này rất có thể là trên mô hình của một cái gì đó giống như công đoàn “Solidarnosc” của Ba Lan, sau khi hợp pháp hóa của nó vào cuối những năm 1980. Nhưng một cách hợp pháp hóa như vậy có nghĩa là (như nó có nghĩa ở Ba Lan) sự vi phạm độc quyền đảng trong xã hội nói chung, và quyền lực nhà nước của ĐCSTQ, nó biết quá rõ, dựa trên chính sự độc quyền như vậy. Không có gì khiến người Trung Quốc nghĩ rằng các Viện nghiên cứu đang nghiên cứu “Hội đồng công nhân, lao động” của Đức (không bị nhầm lẫn với các hội đồng công nhân và Xô viết) được thành lập sau Thế chiến II, mang lại cho người lao động một số quyền hạn đồng quản lý ở một số doanh nghiệp. Cái nhìn xa nhất phải nhận ra rằng, như câu nói cũ, “mọi thứ phải thay đổi để mọi thứ vẫn như cũ”. Vấn đề của bộ máy quan liêu nhảy qua cái bóng của chính mình – một sự công nhận rằng quyền lực của chính nó là chìa khóa của sự tắc nghẽn xã hội – vẫn còn đúng như ngày hôm nay ở Trung Quốc như cho Goóc-ba-chốp ở Liên bang Xô viết vào những năm 1980.

Yêu cầu thứ hai là tái tổ chức hệ thống tài chính thế giới để phản ánh đầy đủ những thay đổi về vị trí của sản xuất thế giới kể từ khi thành lập các tổ chức hiện tại (IMF, Ngân hàng Thế giới, WTO – trước đây là GATT – tiêu chuẩn đô la Mỹ) những năm 1940. Năm 1960, 5% sản lượng thế giới là ở Đông Á; ngày nay nó là trên 35%. Sự thống trị của Hoa Kỳ hầu như khó tồn tại một tái tổ chức công bằng của các tổ chức thế giới để phản ánh đầy đủ sự thay đổi đó và Hoa Kỳ khó có thể chấp nhận một sự suy giảm như vậy một cách lặng lẽ.

Một yêu cầu thứ ba sẽ là tạo ra một cơ sở quyền lực rộng lớn hơn trong xã hội Trung Quốc nói chung, để bảo vệ và thúc đẩy sự tái tổ chức này, một vai trò được thực hiện bởi CIO trong chính sách kinh tế mới và chiến tranh thế giới thứ 2.

Không nghi ngờ các tổ chức phi chính phủ cũng sẽ đóng vai trò của họ trong quá trình này. Nhanh chóng đứng đằng sau điều này, trong thử nghiệm tư tưởng, sẽ là một nền dân chủ tư sản đa đảng, giống như các đối tác Nga và Đông Âu, sẽ là cần thiết trong việc xóa bỏ thêm bất cứ ràng buộc quan liêu quan trọng nào mà vẫn bảo vệ các khu vực của xã hội Trung Quốc khỏi toàn bộ thị trường thế giới. Nó không có khả năng là những chống đỡ giữ cho Đông Âu nổi lên, như dòng vốn cho các thành phố cổ điển của nó, di dân quy mô lớn của giới trẻ có học thức và một số đầu tư trực tiếp nước ngoài, sẽ có sẵn trên một quy mô thích hợp cho Trung Quốc.

Ghi chú/Niên đại

1949- Cách mạng Trung Quốc: “cuộc cách mạng tư sản cờ đỏ”,tầng lớp lao động không có vai trò gì.

1949-1952: loại bỏ tầng lớp địa chủ trước tư bản

1956-1957: các cuộc đình công lớn đầu tiên, đồng thời với Cách mạng Hungary, Tháng Mười Ba Lan, trong chiến dịch “Trăm Hoa”. Sự đàn áp theo sau.

1958-1961: “Đại nhảy vọt”, 20 đến 40 triệu người chết, nạn đói, Mao “bị tống khứ” vì thất bại

1966-1976: “Cách mạng Văn hóa”, Mao cố gắng lấy lại quyền lực; ước tính có 4 triệu người chết trong các trận đánh phe phái. 17 triệu thanh niên đô thị “bị đuổi” nhiều người trong 10 năm hoặc hơn. Các trường đại học đóng cửa trong một thập kỷ.

1967-1968- Tình trạng bất ổn của công nhân ở Thượng Hải và các nơi khác, Quân đội Giải phóng Nhân dân can thiệp để khôi phục trật tự. Nhóm Tỉnh Vô Liên độc lập xuất hiện, phát ngôn tuyên ngôn “Trung Quốc từ đâu?” kêu gọi cách mạng chống lại cả hai phe phái nhà nước, bị dập tắt.

1972-Nixon thăm Bắc Kinh trong khi các lực lượng không quân của Hoa Kỳ đổ vào miền Bắc Việt Nam; bắt đầu liên minh Mỹ-Trung

1976-Cái chết của Chu Ân Lai và Mao; bắt giữ những người theo tư tưởng Mao “Bộ tứ”; loạt phim nổi tiếng chống Gang of Four tại lễ tang của Châu Ân Lai. Sự tạo ra “Bức tường Dân chủ” tại Quảng trường Thiên An Môn, tràn đầy thảo luận gay gắt về những áp phích khổng lồ (“Đa tự báo”).

1978- Đặng Tiểu Bình có lại quyền lực sau nhiều năm bãi nhiệm, kêu gọi “Bốn hiện đại hóa”. Đa tự báo xuất hiện kêu gọi “hiện đại hóa thứ năm: dân chủ”.

Tác giả bị kết án 18 năm tù; bức tường dân chủ sụp đổ.

Từ năm 1982 trở đi: sản lượng nông nghiệp tăng đột biến do nông dân được phép sản xuất ra thị trường

 

Cuộc đình công Wildcat năm 1986- tại Sanyo (chất bán dẫn Nhật Bản) ở tỉnh Quảng Đông.

1989-Công nhân, sinh viên phản đối ở Bắc Kinh, các thành phố khác kết thúc trong cuộc đẫm máu. Sự sụp đổ của “chủ nghĩa cộng sản” giả ở Đông Âu, Goóc-ba-chốp bị lật đổ vào năm 1991

1992 trở đi- Mở rộng kinh tế ở Trung Quốc trở lại; “cuộc tiến vào miền Nam” của Đặng Tiểu BÌnh mang đến ánh sáng xanh cho “chủ nghĩa xã hội thị trường”, mời các khu vực đầu tư miễn phí.

1992-1994- Làn sóng đình công ở Thâm Quyến. Luật Lao động 1994 về mức lương tối thiểu quốc gia.

 

1995-2002- Sa thải hàng loạt (60-70 triệu) trong “doanh nghiệp nhà nước” (DNNN), bạo loạn, biểu tình; nhiều nhà quản lý cướp quỹ lương hưu để tư nhân hóa. Sự kết thúc của “Bát gạo sắt” và việc làm suốt đời. Làn sóng đình công phát triển từ năm này sang năm khác.

1997-98- Cuộc khủng hoảng châu Á; năm 1999 Trung Quốc bị chậm lại do hợp đồng thị trường xuất khẩu.

1998-2003 tư nhân hóa 75 triệu đơn vị nhà ở xã hội.

1999-Trung Quốc gia nhập WTO với vận động hành lang mạnh mẽ của Nhà Trắng Clinton

2000-2008 Sự bùng nổ “thủ phủ phụ” có nguồn gốc tín dụng xuất khẩu của Trung Quốc ở Mỹ

Đầu tư nước ngoài khổng lồ ở tỉnh Quảng Đông.

2000-2002 Công nhân dầu mỏ ở phía Đông Bắc đấu tranh chống tư nhân hoá; 300.000 bị sa thải.

2003-Trung Quốc vượt qua Hoa Kỳ với tư cách là người nhận đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI) lớn nhất.

2004- Đình công tại công ty Uniden (Nhật Bản) đòi công đoàn độc lập. 4000 đến 5000 công nhân đình công tại nhà máy Walmart Sun chống lại chương trình hợp lý hóa.

2006-ACFTU tổ chức Wal-Mart Trung Quốc.

2008-Andy Stern, người đứng đầu SEIU và cộng sự của ông ghé thăm các công đoàn Quảng Đông.

2008- Luật Hợp đồng lao động năm bảo vệ người lao động theo hợp đồng, các công ty đáp trả bằng số lượng lớn nguồn thuê ngoài.

2008-2009- Hoa Kỳ, cuộc khủng hoảng thế giới dẫn đến sa thải hàng loạt trong các ngành công nghiệp xuất khẩu của Trung Quốc; hàng triệu công nhân trở về làng; Chính phủ Trung Quốc đưa ra lạm phát nhằm vào cơ sở hạ tầng và nhà ở; mô hình tăng trưởng dẫn đầu xuất khẩu trong khủng hoảng.

2010-Công nhân tự tử tại FoxConn, nhà cung cấp Đài Loan của Apple, với 1 triệu nhân viên ở Trung Quốc. Tiền lương tăng lên 1350 nhân dân tệ (200 đô la) trong 10 ngày, bốn ngày nghỉ mỗi tháng.

2010-Làn sóng đình công ảnh hưởng chủ yếu đến các công ty Nhật Bản (ví dụ: bốn nhà máy Honda), giành được mức lương tăng đáng kể.

2012-Đội của Tổng thư ký ĐCSTQ Tập Cập Bình và Thủ tướng Lý Kế Quang đứng đầu nhà nước trong vòng 10 năm; khởi động chiến dịch chống tham nhũng lớn bất thường; Nhà môi giới quyền lực Trùng Khánh và “Người theo chủ nghĩa Mao” Bạc Hy Lai thất bại. Tăng trưởng dựa trên nguồn cung không đáy của người lao động nông thôn mới. Áp lực xây dựng cho định hướng lại để tiêu thụ nội bộ.

2014-Hơn 100.000 “tập phim” (bạo loạn, đình công, trình diễn); hàng ngàn cuộc đình công, cũng như các cuộc bạo động nông dân chống lại việc chiếm đoạt đất đai. Có khoảng 270 triệu lao động nhập cư từ nông thôn; Trung Quốc trở thành đô thị 50%.

2015- Vụ tai nạn thị trường chứng khoán tháng 7 giảm 3 nghìn tỷ đô la vốn hóa thị trường

Facebooktwittergoogle_plusredditmail